Tích cực bảo vệ môi trường

Theo Chương trình môi trường Liên hợp quốc (UNEP), khoảng 300 triệu tấn rác nhựa được thải ra môi trường mỗi năm, trong đó tám triệu tấn rác thải trôi ra các đại dương. Nhận thấy tính cấp bách của vấn đề này, các biện pháp nhằm giảm lượng rác thải nhựa gây ô nhiễm môi trường mới đây đã được đưa ra tại nhiều nước.

Tích cực bảo vệ môi trường
Hoạt động thu gom rác trên một bãi biển ở In-đô-nê-xi-a. Ảnh: THE SUNDAILY

Nhằm hạn chế lượng rác thải nhựa, việc cấm các sản phẩm nhựa sử dụng một lần được áp dụng tại các cơ sở hạ tầng, phương tiện công cộng ở nhiều nước. Bộ Đường sắt Ấn Độ mới đây thông báo, đã hướng dẫn các đơn vị thực hiện lệnh cấm các sản phẩm nhựa sử dụng một lần tại đường sắt quốc gia Ấn Độ, một trong những mạng lưới đường sắt lớn nhất thế giới, kể từ ngày 2-10 tới. Đây được xem là hành động nhằm đáp lại lời kêu gọi người dân nước này loại bỏ các loại nhựa dùng một lần của Thủ tướng N.Mô-đi. Trong khi đó, trên trang mạng xã hội Twitter, sân bay quốc tế Xan Phran-xi-xcô (SFO) của Mỹ thông báo, sẽ cấm bán các loại nước uống đựng trong chai, lọ, hộp hoặc túi bằng nhựa dùng một lần và có dung tích ít hơn 1 lít kể từ ngày 20-8. Biện pháp này là một phần trong kế hoạch của SFO hướng tới năm 2021 trở thành sân bay không rác thải đầu tiên ở Mỹ. Theo SFO, gần bốn triệu chai nước uống bằng nhựa đã được bán tại sân bay này trong năm 2018 và nhiều rác thải nhựa trong số này không được tái chế.

Bên cạnh việc hạn chế các sản phẩm nhựa, các chiến dịch kêu gọi người dân, doanh nghiệp tham gia thu gom, giảm rác thải nhựa cũng được tiến hành. Tại In-đô-nê-xi-a, hàng nghìn người In-đô-nê-xi-a đã tham gia chiến dịch làm sạch các bãi biển được phát động trên toàn quốc nhằm giải quyết vấn đề rác thải gây ô nhiễm biển. Chiến dịch này đã thu gom được hàng trăm tấn rác thải trên khắp các hòn đảo lớn, nhỏ tại “đất nước vạn đảo”. Trong khi đó, chịu sức ép lớn từ người tiêu dùng, các chuỗi cửa hàng và siêu thị lớn tại Anh bắt đầu chung tay trong chiến dịch nói không với đồ nhựa đang lan rộng mạnh mẽ. Theo số liệu thống kê hồi tháng 11-2018 của tổ chức Greenpeace và Cơ quan Điều tra môi trường có trụ sở tại Anh, ước tính mỗi năm 10 chuỗi cửa hàng lớn nhất của nước này sử dụng 810 nghìn tấn bao bì nhựa dùng một lần, chưa kể các túi xách. Nhiều chuỗi siêu thị lớn tại Anh đã đăng ký “Hiệp ước nhựa Anh”, trong đó cam kết loại bỏ các bao bì sử dụng một lần và hướng tới triển khai các loại bao bì có thể tái chế hoặc phân hủy vào năm 2025.

Tái chế rác thải nhựa cũng là biện pháp được áp dụng tại nhiều nước. Tại Thái-lan, Công ty hóa chất Indorama Ventures đưa ra cam kết khoản đầu tư trị giá 1,5 tỷ USD nhằm tái chế rác thải nhựa, trong bối cảnh nhà chức trách đang khuyến khích hoạt động này và người tiêu dùng ngày càng nhận thức rõ tác hại của đồ nhựa dùng một lần.

Trong khi đó, biện pháp nhằm hạn chế ô nhiễm và rác thải đang được tiến hành tại Ê-cu-a-đo cần sự phối hợp giữa địa phương và người dân. Theo giới chức Ê-cu-a-đo, người dân tại Goa-y-a-kin, thành phố cảng nằm ở phía tây nam Ê-cu-a-đo, được đổi chai nhựa tái chế sang tiền để mua vé xe buýt. Với khoảng 2,7 triệu dân, Goa-y-a-kin là thành phố đông dân thứ hai; đồng thời là nơi xả lượng rác thải lớn nhất ở Ê-cu-a-đo với khoảng 4.200 tấn rác mỗi ngày và chỉ có 14% trong số này được tái chế. Sau hơn hai tháng thử nghiệm giải pháp nêu trên, người dân thành phố này đã thu gom được hơn 24 nghìn chai nước.

Nhiều quốc gia trên thế giới đã đưa ra biện pháp cụ thể nhằm giảm lượng rác thải nhựa như tái chế, hạn chế sử dụng đồ nhựa, nâng cao nhận thức của người dân về tác hại của rác thải nhựa và đem lại một số tín hiệu tích cực. Tuy nhiên, giải quyết ô nhiễm rác thải nhựa là mối quan tâm chung toàn cầu, cần sự chung tay hành động của các quốc gia, tổ chức quốc tế nhằm sớm đưa ra các cam kết, giải pháp mạnh mẽ và hiệu quả hơn về chống rác thải nhựa.

Sai phạm trong vụ khu bảo tồn chặt cây rừng

ĐỒNG NAI – Thị sát khu vực 61 cây bị đốn, Phó chủ tịch UBND tỉnh Võ Văn Chánh cho biết Khu bảo tồn Thiên nhiên văn hoá tự chặt cây rừng là sai phạm.

Ông Võ Văn Chánh – Phó chủ tịch tỉnh Đồng Nai tại khu rừng bị chặt phá. Ảnh: Phước Tuấn.

Ngày 28/12, ông Võ Văn Chánh dẫn đầu đoàn kiểm tra, thị sát khu rừng đồi 90 xã Phú Lý, huyện Vĩnh Cửu (thuộc diện quản lý của Khu bảo tồn Thiên nhiên văn hoá Đồng Nai). Gần một hecta rừng tự nhiên tại đây có 61 cây đường kính 14-60 cm vừa bị đốn hạ với hơn 12 m3 gỗ.

Cùng lực lượng chức năng mất khá nhiều thời gian xem xét quy mô rừng thiệt hại và số gỗ bị đốn hạ, ông Chánh cho rằng sai phạm đã quá rõ, còn vi phạm đến mức nào thì phải điều tra thêm. Sau khi cùng đoàn kiểm tra ra về, ông Chánh một mình quay lại khu rừng tìm hiểu, xác minh thêm. “Đồng Nai lâu nay bảo vệ và quản lý rừng rất chặt chẽ. Giờ xảy ra việc cây rừng bị đốn là rất đáng tiếc, phải xử lý nghiêm”, ông Chánh nói.

Theo điều tra ban đầu, ông Thái Ngô Đức, Hạt phó Hạt Kiểm lâm Khu Bảo tồn thuê Nguyễn Văn Kiệp (34 tuổi) dọn phát dây leo. Kiệp gọi thêm hai người đến chặt cây rừng với diện tích gần một hecta trong tổng số hơn 3,7 hecta diện tích rừng tự nhiên ở khu vực trên.

Trả lời VnExpress, ông Trần Văn Mùi (Giám đốc Khu bảo tồn Thiên nhiên văn hoá Đồng Nai) nhìn nhận sai trong việc cây rừng tại đồi 90 bị chặt. Nguyên nhân là lực lượng chuyên môn thiếu giám sát, kiểm tra dẫn đến việc người làm công thiếu ý thức và trình độ hiểu biết, gây hậu quả trên.

Theo ông Mùi, khu vực này nằm trong dự án thí điểm trồng cây dược liệu dưới tán rừng của Khu bảo tồn. “Tôi có chỉ đạo anh em ở dưới chặt dây leo, cây bụi để có khoảng đất trống trồng dược liệu nhưng không nghĩ họ chặt luôn cây rừng như vậy”, ông Mùi nói và cho biết sẽ cho trồng lại hàng trăm cây khác để lấp vào khoảng trống này.

Lực lượng kiểm lâm tỉnh Đồng Nai điều tra tại khu vực rừng bị phá, sáng 28/12. Ảnh: Phước Tuấn.

Khu bảo tồn Thiên nhiên văn hóa Đồng Nai rộng trên 100.000 hecta thuộc tiểu vùng bảo tồn sinh thái khẩn cấp, nằm trong hệ sinh thái Trường Sơn. Cùng với Vườn quốc gia Cát Tiên, Ramsar Bàu Sấu, Khu Bảo tồn vùng nước nội địa Trị An – Đồng Nai, Khu bảo tồn Thiên nhiên văn hóa Đồng Nai được Ủy ban UNESCO công nhận là Khu dự trữ sinh quyển thế giới vào năm 2012.

Đồng Nai là một trong những tỉnh đóng cửa rừng sớm nhất nước vào năm 1996. Với 169.000 ha, là tỉnh có diện tích rừng lớn nhất Đông Nam bộ gồm 3 loại rừng đặc dụng, rừng phòng hộ và rừng trồng.

Nguồn: Vnexpress

Liên tiếp xảy ra phá rừng quy mô lớn vào đầu mùa khô

Mặc dù, mới bước vào giai đoạn đầu mùa khô năm 2019-2020. Tuy nhiên, tình trạng phá rừng, khai thác gỗ trái phép đang diễn biến hết sức phức tạp ở một số địa phương thuộc tỉnh Đắk Lắk.

Các đối tượng lâm tặc ngang nhiên đưa xe cẩu lớn vào rừng để vận chuyển gỗ ra tiêu thụ

Đáng chú ý, các đối tượng lâm tặc ngang nhiên “xẻ thịt” rồi vô tư vận chuyển hàng chục m3 gỗ các loại ở những khu vực được cho là quản lý, bảo vệ khá nghiêm ngặt như rừng đặc dụng Nam Kar, Vườn Quốc gia Yok Đôn và khu bảo tồn…

“Tan hoang” những cánh rừng già trăm tuổi

Đến hẹn lại lên, năm nào vào mùa khô tình trạng phá rừng ở Tây Nguyên nói chung và Đắk Lắk nói riêng cũng trở nên “nóng” hơn bao giờ hết. Thời điểm này, các đối tượng lâm tặc thường lợi dụng thời tiết khô ráo để nhanh chóng vận chuyển gỗ đã cưa xẻ trước đó ra ngoài tiêu thụ. Ngoài ra, các đối tượng tranh thủ trong thời gian lực lượng chức năng chuẩn bị công tác kế hoạch cũng như sự chủ quan, lơ là của các đơn vị quản lý bảo vệ rừng để vào phá rừng.

Điển hình, vào cuối tháng 11/2019 lực lượng chức năng phát hiện hàng chục cây gỗ có tuổi thọ cả trăm năm bị đốn hạ nằm la liệt trong rừng đặc dụng Nam Kar, thuộc xã Bình Hoà, huyện Krông Ana, tỉnh Đắk Lắk. Tất cả những cây bị cưa hạ trái phép thuộc trạng thái rừng gỗ tự nhiên, hiện trạng rừng thường xanh, giàu, chức năng rừng đặc dụng.

Một trong hàng chục phách gỗ lớn được sắp xếp chuẩn bị di chuyển ra khỏi rừng đặc dụng ở Nam Kar

Qua quan sát, có hàng trăm lóng gỗ dạng hộp đã khai thác chưa kịp vận chuyển còn bỏ lại ở bìa rừng thuộc tiểu khu 1023, cách trụ sở Trạm Kiểm lâm số 8 của Ban Quản lý rừng đặc dụng Nam Ka khoảng 500m. Dọc tuyến đường kiểm tra cơ quan chức năng phát hiện một số gốc cây bị chặt hạ, trong đó: Có 13 lóng gỗ tròn; 22 hộp gỗ xẻ từ nhóm III đến nhóm VIII. Số gỗ bị khai thác thuộc các tiểu khu 1023, 1024, 1025 với tổng khối lượng là 41,267m3. 

Tiếp đến ngày 12-12, từ tin báo của người dân, tổ công tác của Phòng Cảnh sát kinh tế Công an tỉnh Đắk Lắk phối hợp Công an huyện M’Đrắk đã phát hiện một nhóm đối tượng ngang nhiên phá rừng tự nhiên quy mô lớn tại tiểu khu 819A thuộc thôn Sông Chò, xã Cư San, huyện M’Đrắk, vùng giáp ranh giữa hai tỉnh Đắk Lắk và tỉnh Khánh Hòa.

Tại hiện trường, nhiều cây gỗ rừng tự nhiên đã bị khai thác và vận chuyển đi. Mở rộng kiểm tra hiện trường, tổ công tác phát hiện bên địa phận xã Ninh Tây, thị xã Ninh Hòa, tỉnh Khánh Hòa có một bãi tập kết gỗ lậu lớn và 10 lâm tặc đang ở trong một lán trại gần đó.

Theo lãnh đạo Chi cục kiểm lâm tỉnh Đắk Lắk, phần lớn các vụ phá rừng đều được các đối tượng sắp xếp, tính toán khá kỹ lưỡng về vị trí, thời gian. Thậm chí, còn cử người theo dõi hoạt động của lực lượng Kiểm lâm trong quá trình tuần tra, kiểm soát để dễ dàng thực hiện hành vi phá rừng. Chính điều này, gây nên nhiều khó khăn cho công tác ngăn chặn.

Nguồn: Báo Tài nguyên và Môi trường

PGS. TS Hồ Quốc Bằng: Kiểm kê phát thải khí thải là “gốc rễ” của quản lý chất lượng không khí

Kiểm kê phát thải khí thải sẽ biết được nguồn ô nhiễm không khí từ đâu ra, ô nhiễm chất gì, ô nhiễm do cái gì. Trên cơ sở đó mới thiết kế kế hoạch kiểm soát chất lượng không khí hiệu quả, thiết lập các quy định và giấy phép phát thải, xả thải khí thải, xây dựng các giải pháp giảm thiểu ô nhiễm…

PGS.TS Hồ Quốc Bằng, Giám đốc Trung tâm nghiên cứu ô nhiễm không khí và biến đổi khí hậu

Phóng viên Báo điện tử Tài nguyên và Môi trường  đã có buổi trao đổi với PGS. TS Hồ Quốc Bằng, Giám đốc Trung tâm nghiên cứu ô nhiễm không khí và biến đổi khí hậu, Viện Môi trường và Tài nguyên (Đại học Quốc gia TP.HCM)  về tình trạng ô nhiễm không khí tại các đô thị lớn của Việt Nam cũng như các giải pháp đề xuất việc kiểm soát chất lượng không khí trong thời gian tới.

Xin ông đánh giá về mức độ ô nhiễm không khí tại TP.HCM và Hà Nội hiện nay?

PGS.TS Hồ Quốc Bằng:  Có thể khẳng định, chất lượng không khí tại TP.HCM và Hà Nội hiện nay đang bị ô nhiễm. Mức độ ô nhiễm Hà Nội cao hơn TP. HCM. Ô nhiễm không khí sẽ ngày càng nhiều hơn và tương lai sẽ càng tăng nếu không có các chính sách, mục tiêu cụ thể, các hành động kịp thời.

Theo thống kê của Tổ chức Y tế Thế giới (WHO), nồng độ trung bình năm của thành phần bụi mịn PM2.5 ở các đô thị Việt Nam rơi vào khoảng 28µg/m3, cao hơn gấp 3 lần so với khuyến nghị trung bình năm là 10µg/m3. Tại TP.HCM, nồng độ PM2.5 gần 40µg/m3.

Theo kết quả nghiên cứu kiểm kê khí thải phát thải, tại TP.HCM, hoạt động giao thông là tác nhân gây ô nhiễm lớn nhất. Cụ thể, khí thải giao thông chiếm 99% trong tổng phát thải CO, NMVOC chiếm  97%, NOx chiểm 93%, SO2 chiếm 78%, bụi chiếm 46%…

Ngoài ra, hoạt động công nghiệp chiếm 22% trong tổng phát thải SO2, 21% bụi; hoạt động của các bến cảng tàu chiếm 15% tổng phát thải S02, 11% NOx, 5 % bụi…

Theo dự báo, các chất khí thải trên sẽ tăng thêm 40% vào năm 2025 và đến 50% vào năm 2030 nếu không có giải pháp kiểm soát hiệu quả phát thải khí thải. Đặc biệt, đến nay, TP.HCM không còn khả năng tiếp nhận khí thải đối với CO, NOx tại một số khu vực trung tâm.

Giai đoạn cuối năm là thời điểm ô nhiễm không khí tăng cao do sự kết hợp giữa yếu tố thời tiết kết hợp với các nguồn ô nhiễm vốn có.

Cũng cần nói thêm, các quy chuẩn không khí xung quanh quy định đối với vấn đề chất lượng không khí xung quanh của Việt Nam còn ít nghiêm ngặt so với các nước trên thế giới, có những quy chuẩn cao gấp 2.5 lần  so với khuyến nghị của Tổ chức Y Tế thế giới (WHO), chẳng hạn như: PM10 và PM2.5. Như vậy, nếu đúng khuyến nghị của thế giới thì mức độ ô nhiễm bụi mịn tại Hà Nội và TP.HCM là nặng hơn.

Không khí tại TP.HCM đang bị ô nhiễm

Thời gian qua, Việt Nam đã ban hành nhiều quy định cũng như từng bước triển khai các giải pháp trong công tác quản lý nhà nước về môi trường nói chung, chất lượng không khí nói riêng. Ông đánh giá thế nào về việc thực thi các quy định về quản lý chất lượng không khí hiện nay tại các địa phương?

PGS.TS Hồ Quốc Bằng: Hiện nay, trong lĩnh vực quản lý không khí, chúng ta đang thực thi các quy định trong Luật Bảo vệ Môi trường 2014 và đặc biệt là Quyết định 985a/QĐ – TTg ngày 01/6/2016 của Chính phủ về Kế hoạch Quốc gia về Quản lý chất lượng không khí đến năm 2020, tầm nhìn đến năm 2025.

Tuy nhiên, đến nay, Quyết định 985a/QĐ – TTg có một số nội dung chưa được triển khai. Trong đó, theo quy định, một số đề án/nhiệm vụ các tỉnh, thành phố chỉ là đơn vị phối hợp thực hiện nên chưa có cơ sở pháp lý để các tỉnh, thành phố thực hiện các nhiệm vụ trong Quyết định này.

Đơn cử như, đến nay chưa ban hành Thông tư hướng dẫn xây dựng Kế hoạch về quản lý chất lượng không khí các tỉnh, thành phố, do đó các tỉnh, thành  phố chưa có cơ sở, kinh nghiệm để thực hiện. Theo tôi, kế hoạch về quản lý chất lượng không khí các tỉnh, thành phố cần được thực hiện và hướng dẫn cụ thể như việc xây dựng Kế hoạch ứng phó với biến đổi khí hậu mà các địa phương đã thực hiện tương đối tốt trong thời gian qua.

Đặc biệt, việc kiểm kê phát thải khí thải là vấn đề “gốc rễ” của quản lý chất lượng không khí đến giờ vẫn chưa được đa số các địa phương thực hiện (trừ TP.HCM, Cần Thơ, TP. Bắc Ninh đã triển khai thí điểm). Nguyên nhân là do trong Quyết định 985a/QĐ – TTg của Chính phủ thì cơ quan chủ trì kiểm kê phát thải khí thải là Bộ TN&MT, các tỉnh, thành phố chỉ là cơ quan phối hợp thực hiện.

Theo tôi, quy định như vậy sẽ “khó” cho cả Bộ TN&MT và các địa phương, bởi Bộ TN&MT không thể đủ nhân lực để đồng loạt chủ trì kiểm kê phát thải khí thải của cả 63 tỉnh, thành phố. Vì kiểm kê khí thải chi tiết cho tỉnh, thành phố tốn rất nhiều thời gian, nguồn lực. Vì vậy, theo tôi, Bộ TN&MT chỉ cần xây dựng Sổ tay hướng dẫn kiểm kê phát thải khí thải, trên cơ sở đó, các địa phương sẽ chủ động việc thực hiện kiểm kê.

Ngoài ra, kế hoạch kiểm soát khí thải xe gắn máy tại TP.HCM và Hà Nội hiện nay cũng chưa triển khai được mới chỉ dừng ở việc thí điểm.

TP.HCM và Hà Nội chưa triển khai kế hoạch kiểm soát khí thải xe gắn máy

Bên cạnh đó, trong thời gian tới, Quy chuẩn phân vùng khí thải ô nhiễm của Việt Nam cần được quy định chi tiết, rõ ràng và nghiêm ngặt hơn, nên đưa ra một tải lượng xả thải cụ thể thay vì nồng độ xả thải.  

Đồng thời, mỗi địa phương cần thực hiện tính toán tải lượng cho phép mà môi trường không khí có thể tiếp nhận (pha loãng và khuếch tán) dựa vào quy hoạch vùng, quy hoạch kinh tế xã hội và điều kiện khí tượng của khu vực để đảm bảo phát triển kinh tế không làm ảnh hưởng đến môi trường không khí.

Ngoài ra, chúng ta cũng cần xây dựng hướng tính toán phát thải, các quy định phát thải và hướng dẫn kỹ thuật cho nhiều ngành, từ đó làm cơ sở để cấp phép xả thải và tiến tới thu phí khí thải đối với các chủ nguồn thải.

Như trên ông nói, tại sao kiểm kê khí thải lại là “gốc rễ” của nhiệm vụ quản lý chất lượng không khí?

PGS.TS Hồ Quốc Bằng: Kiểm kê phát thải khí thải là cơ sở, “gốc rễ” của nhiệm vụ Quản lý chất lượng không khí, giúp chúng ta biết được: Nguồn phát thải chính là nguồn gì, từ đâu, ô nhiễm do cái gì, dùng để thiết lập ngưỡng phát thải, thiết kế kế hoạch kiểm soát khí thải và giải pháp giảm thiểu, thiết lập các quy định và giấy phép phát thải cũng như về vấn đề thương mại.

Kiểm kê phát thải khí thải phục vụ các nghiên cứu ảnh hưởng của ô nhiễm không khí lên sức khỏe người dân; phục vụ các tính toán chi tiết về tác động ô nhiễm không khí lên nền kinh tế của tỉnh, thành phố; phục vụ hoạch định kế hoạch phát triển kinh tế – xã hội tỉnh, thành phố.

Trân trọng cảm ơn ông !

Theo số liệu thống kê, năm 2019,  trên địa bàn TP.HCM hiện có khoảng gần 10 triệu phương tiện giao thông, với hơn 7,6 triệu xe máy, 700 ngàn ô tô và hơn 2 triệu phương tiện của người dân từ các khu vực khác mang vào thành phố để sinh sống. Tại Hà Nội, có khoảng 5,8 triệu xe máy và 750 ngàn ô tô.

Trong đó, nhiều phương tiện cá nhân không thực hiện nghiêm túc chế độ bảo hành bảo dưỡng định kỳ là nguyên nhân làm tăng lượng khí phát thải ra môi trường với mức độ độc hại ngày càng lớn. 

Nguồn: Báo Tài nguyên và Môi trường

Ống hút gạo – giải pháp “act green” giữa một Hà Nội không vội

Khi ô nhiễm môi trường, đặc biệt là ô nhiễm trắng đang dần trở thành một vấn nạn toàn cầu, thì các giải pháp để thay thế đồ dùng được làm từ nhựa dần được đặt ra. Người dùng đang quen dần với việc sử dụng ống hút tre, ống hút thủy tinh, inox, hay ống hút cỏ bàng, thì đến thời điểm hiện tại đã xuất hiện một loại ống hút tự nhiên mới: ống hút gạo.

Thông tin ống hút làm từ bột thay thế ống hút nhựa sử dụng một lần được sản xuất tại làng bột trăm năm của thành phố Sa Đéc, Đồng Tháp làm cho nhiều người xôn xao. Sản phẩm đã chào hàng các thị trường như Hàn Quốc, Nhật Bản, các nước châu Âu, và đã ký kết hợp đồng xuất khẩu toàn bộ sản phẩm làm ra. Ở trong nước, nhiều nhà phân phối đã đặt vấn đề phân phối độc quyền. Thị trường chủ yếu cung cấp cho các nhà hàng, khách sạn cao cấp.

Đây thực sự là bước đột phá trong bảo vệ môi trường và sức khỏe của người Việt. Với tính chất chỉ sử dụng một lần, ống hút làm từ bột gạo có thể bảo quản trong môi trường khoảng 18 tháng và giữ được nguyên hình dạng trong nước khoảng 2 tiếng. Khi mà giờ đây bảo vệ môi trường không còn là trào lưu thì giới trẻ cùng ngày càng cân nhắc hơn việc chọn lựa cho mình một địa điểm thư giãn, trò chuyện với bạn bè không sử dụng đồ nhựa, đồ sử dụng một lần.

Có rất nhiều các quán phê đã mạnh dạn “cai nhựa” bằng việc sử dụng các loại ống hút thân thiện với môi trường, tái sử dụng các chai thủy tinh, không bán đồ takeaway.

Thay vì phải mất đến gần 500 năm mới có thể phân hủy như ống hút nhựa, ống hút gạo có thể phân hủy trong vòng 3 tháng và có thể bảo quản trong môi trường bình thường khoảng 18 tháng.  Loại ống hút này có thể giữ nguyên dạng trong môi trường nước thường và nước lạnh từ 30 đến 120 phút. Theo chia sẻ từ chủ quán và khách sử dụng, ống hút gạo do thành phần hữu cơ 100% nên khá thơm, kích thích vị giác, trông bắt mắt, nhược điểm là nó dễ bị cong và phải bảo quản cẩn thận tránh gián, mối, mọt…

Ống hút gạo đang được bán trên các sàn thương mại điện tử với mức giá từ 100.000 – 150.000 đồng/kg (tương ứng với khoảng 200 ống). Với mức giá phải chăng như vậy, ống hút gạo hoàn toàn có thể cạnh tranh với các loại ống hút nhựa. Tuy nhiên đây cũng chỉ là một giải pháp tạm thời bởi lẽ việc đầu tư sản xuất dây chuyền vào một mặt hàng độc tôn đều đệ lại những hệ lụy xấu tới môi trường. Một hệ sinh thái bền vững chỉ khi các mắt xích giữ được mối liên kết ban đầu, không loài nào tăng, giảm đột ngột mà thôi.

Mỗi thế hệ có một nối khổ riêng, thời ông bà anh yêu nhau chỉ đơn giản trên chiếc xe đạp Thống Nhất cái khổ về vật chất, về cơm ăn áo mặc. Thời nay thì người ta sợ ô nhiễm, khói bụi, tắc đường, nơi mà “fast food”, “take away” lên ngôi, thanh niên 20 tuổi bắt đầu lo sợ “cháu định làm gì?”, “sắp ra trường chưa?”, “ôi lương thấp thể sao đủ sống ở đất Hà Nội”, cứ thế cả một thế hệ sợ thất nghiệp, sống vất vả, xô bồ. Việt Nam lọt top quốc gia thải đồ nhựa lớn ra đại dương, chúng ta xấu hổ vì điều đó và chúng ta đã và đang thay đổi. Năm 2019 đã ghi nhiều dấu ấn trong những nỗ lực thay đổi để bảo vệ môi trường, mạnh mẽ nhất là việc giảm thiểu việc sử dụng rác thải nhựa. Một thống kê của Hiệp hội Nghiên cứu biển Mỹ thực hiện năm 2018 cho thấy hơn 8,3 tỉ ống hút nhựa đang làm ô nhiễm gần như tất cả các bãi biển trên toàn thế giới. Vì vậy, một số tiểu bang của Mỹ cũng đã có thông báo cấm sử dụng ống hút nhựa từ năm 2020. Nhiều quốc gia trên thế giới cũng đã có quy định nghiêm khắc đối với ống hút nhựa, cụ thể tại Anh cấm dùng ống hút nhựa tại quán cà phê, quán trà sữa. Hàn Quốc cũng sẽ cấm sử dụng ống hút nhựa hoàn toàn từ năm 2027.Thay đổi hành vì sẽ tiến tới thay đổi thói quen, Hà Nội tiên phong và mong rằng trong một ngày nào không xa, việc sử dụng các sản phẩm thân thiện với môi trường trong cuộc sống hằng ngày sẽ như một lẽ dĩ nhiên chứ không phải hành động đáng tuyên dương, cần phổ cập như bây giờ.

Bài: Hoàng Lâm, Phương Phượng-

Ảnh: Phương Thảo- Thanh Hằng-

Thiết kế: Thanh Tâm

 


Bụi mù bao trùm bầu trời Sài Gòn từ sáng đến chiều, cảnh báo ô nhiễm mức báo động đỏ khiến người dân lo lắng

Bụi mù xuất hiện trở lại trong 2 ngày liên tiếp (28-29/12) khiến bầu trời TP.HCM luôn trong tình trạng mờ mịt từ sáng đến chiều. Trên ứng dụng Air Visual, chỉ số ô nhiễm cũng luôn trong mức báo động đỏ khiến người dân lo lắng về sức khỏe.

Theo ghi nhận của chúng tôi trong ngày 29/12, bụi mù xuất hiện bao phủ khắp TP.HCM từ sáng đến chiều. Nhiều tòa nhà cao tầng đã bị lớp trắng đục trong không khí che khuất. Các điểm quan trắc ở mức đỏ, ô nhiễm không khí có dấu hiệu ảnh hưởng đến sức khỏe.

Bụi, sương mù che phủ một phần tòa nhà cao nhất Việt Nam vào 7h sáng 29/12.
Tòan bộ bầu trời TP.HCM bị che phủ bởi màu trắng đục, mờ mịt.

Đặc biệt, tình trạng bụi mù xuất hiện kéo dài khiến người dân lo lắng ảnh hưởng đến sức khỏe. Bầu trời rơi vào cảnh mù mịt, không khí xung quanh đặc quánh rất khó chịu. Nhiệt độ chênh lệch giữa sáng sớm và đầu giờ chiều (22 độ – 32 độ C), thời tiết oi bức cũng khiến nhiều người mắc phải các bệnh cảm cúm thông thường. 

Ứng dụng Air Visual ghi nhận các điểm tại các quận – huyện trung tâm TP.HCM đang ở mức đỏ (mức đe dọa sức khoẻ người dân). 

Đến đầu giờ chiều, bầu trời vẫn bị bao phủ bởi màu trắng đục do bụi mù gây ra.
Phía quận 7 – cầu Kênh Tẻ hướng nhìn về khu trung tâm TP.HCM.
Bầu trời TP.HCM tại quận 2, TP.HCM vào 14h chiều vẫn bị bụi mù dày đặc vây quanh.
Các tòa nhà cao tầng ở quận 7 cũng trong tình trạng tương tự khi bị bụi mù che phủ.
Nhiều tòa nhà cao tầng ở TP.HCM dường như bị che khuất một phần do sương, bụi mù.

Nguồn: Tri thức trẻ

Hà Nội: Lắp đặt thử nghiệm nhà vệ sinh công cộng thông minh

(LĐTĐ) Thực hiện chủ trương của Ủy ban nhân dân thành phố Hà Nội về đầu tư xây dựng hệ thống nhà vệ sinh công cộng phục vụ người dân trên địa bàn Thành phố, sáng 27/12, Công ty cổ phần Thương mại và truyền thông Vinasing (Công ty Vinasing) đã hoàn thành việc lắp đặt thử nghiệm một nhà vệ sinh công cộng thông minh (ToiletSmartPublic) tại Vườn hoa Bác Cổ (quận Hoàn Kiếm).  

Nhà vệ sinh thông minh được lắp đặt tại vườn hoa Bác Cổ(Ảnh: N.Hoa)

Sau khi hoàn thành việc lắp đặt, Sở Kế hoạch và Đầu tư, Sở Xây dựng, Ban Duy tuy các công hình hạ tầng kỹ thuật đô thị, Công ty Trách nhiệm hữu hạn một thành viên Môi trường đô thị Hà Nội cũng đã có buổi kiểm tra hiện trường, xem xét, đánh giá mẫu thử nghiệm nhà vệ sinh thông minh này.

Theo đại diện Công ty cổ phần Thương mại và Truyền thông Vinasing, mẫu ToiletSmartPublic được vận hành thử nghiệm các tính năng và công dụng thông minh, thiết kế theo tiêu chuẩn nhà vệ sinh ASEAN (ASEAN PulicToilet Standard 2016) phù hợp với điều kiện thành phố Hà Nội nói riêng và cả nước nói chung.

Đặc biệt ToiletSmartPublic là thiết bị ứng dụng các công nghệ tiên tiến nhất của công nghệ tự động hóa và công nghệ thông tin thời đại 4.0, tạo ra sự khác biệt so với các nhà vệ sinh đơn giản thông thường khác.

“Nếu được các Sở, ban, ngành của thành phố Hà Nội chấp thuận, phê duyệt, Công ty Vinasing sẽ lựa chọn mẫu nhà vệ sinh công cộng thông minh này để thay thế phần lắp đặt tiếp theo cho mẫu nhà nhà vệ sinh được lắp dựng tại các điểm trung tâm trên thành phố Hà Nội và mẫu chế tạo này cũng là mẫu chế tạo nhà vệ sinh lưu động tiêu chuẩn quốc tế, phục vụ sự kiện chính trị, quốc tế diễn ra trên địa bàn thành phố Hà Nội”, đại diện Vinasing nhấn mạnh.

Nhà vệ sinh thông minh (Ảnh: N.Hoa)

Được biết, trong các giai đoạn trước đó, Công ty Vinasing đã bàn giao cho Hà Nội 100 nhà vệ sinh công cộng. Từ khi những nhà vệ sinh sạch sẽ, tiện nghi và hiện đại được đưa vào sử dụng, cảnh quan môi trường của Thủ đô Hà Nội đã có nhiều cải thiện đáng kể. Qua đó, giúp người dân thuận tiện trong việc giải quyết nhu cầu chính, những tiện nghi này đã góp phần vì một Thủ đô sạch, đẹp, văn minh trong mắt bạn bè quốc tế.

Theo Lao động thủ đô

Đà Lạt huy động nhiều lực lượng để dập lửa ở “núi rác” Cam Ly

Sau khi đám cháy ở bãi rác Cam Ly thuộc phường 5, TP Đà Lạt (Lâm Đồng) liên tục bốc cháy trong nhiều ngày gây mùi hôi khó chịu, ngột ngạt ảnh hưởng đến đời sống của người dân; trong ngày 28/12 UBND TP Đà Lạt đã tập hợp các lực lượng cùng phối hợp với Phòng Cảnh sát PCCC Công an tỉnh Lâm Đồng để cùng dập lửa.

Hàng chục cán bộ chiến sỹ Phòng Cảnh sát PCCC Công an Lâm Đồng cùng máy múc và một số lực lượng khác đang tích cực dập lửa

Đám cháy đã cơ bản được khống chế 

Theo ông Võ Ngọc Trình, Phó Chủ tịch UBND TP Đà Lạt, sau khi nhận thấy đám cháy chưa có dấu hiệu ngừng hẳn, lực lượng chức năng đã điều động 5 xe máy đào, 3 xe máy ủi, 4 xe chữa cháy của Phòng Cảnh sát PCCC Công an tỉnh Lâm Đồng cùng hàng chục cán bộ chiến sỹ thuộc Phòng Cảnh sát PCCC phối hợp với một số lực lượng khác triển khai khống chế các điểm đang cháy.

Qua quan sát, tất cả lực lượng tham gia chữa cháy đều được trạng bị đầy đủ các dụng cụ bảo hộ, mặt nạ chống độc. Ngoài việc xới rác để phun nước và tạo ranh thì các xe máy múc, máy ủi tiến hành dùng đất lấp rác, ngăn không cho đám cháy tiếp tục lan rộng.

Sau gần một ngày sử dụng nhiều biện pháp đồng bộ và quyết liệt. Đến chiều ngày 28/12 đám cháy đã cơ bản được khống chế. Hiện tại, lực lượng Cảnh sát PCCC đang dùng vòi xịt nước vào những khu vực đang cháy âm ỉ và nằm sâu phía dưới để ngăn chặn tình trạng bùng phát trở lại.

Nhiều khu vực của bãi rác Cam Ly lửa đã được khống chế

Phạm vi ảnh hưởng tới bên ngoài không lớn 

Trao đổi với các cơ quan báo chí, ông Tôn Thiện San – Chủ tịch UBND thành phố Đà Lạt cho biết, bãi rác nằm cách khá xa khu dân cư nên phạm vi ảnh hưởng tới bên ngoài là không lớn. Nhất là tới thời điểm này ngọn lửa cũng đã được khống chế cơ bản. Theo đó, khu vực tiếp giáp với bãi rác chỉ có một nhóm hộ nhỏ sản xuất nông nghiệp bị ảnh hưởng còn những khu vực khác chưa ghi nhận mức độ bị ảnh hưởng.

Cũng theo ông San, sau khi bãi rác cháy và kéo dài nhiều ngày, UBND TP. Đà Lạt đã khuyến cáo người dân có đất sản xuất nông nghiệp gần đó tạm thời nghỉ và chuyển đến nơi khác, chờ khi xử lý xong mới quay về. Chủ tịch UBND thành phố Đà Lạt cũng cho hay, nguyên nhân xảy ra cháy tại bãi rác này có thể do khi thu gom rác đã có than hoặc vật liệu gây cháy. 

Sau khi phun nước vào đám cháy thì khói đen bốc lên nghi ngút

Ghi nhận tại hiện trường, tính đến thời điểm hiện tại, lửa ở bãi rác đã không còn bốc lên ngùn ngụt như cách đây 2 ngày. Riêng lượng khói đen xuất hiện khá nhiều do phun nước vào những khu vực đang cháy âm ỉ. 

Theo đánh giá của lãnh đạo TP. Đà Lạt, do bãi rác có diện tích rộng và lượng tập kết rác quá lớn nên để xử lý triệt để tình trạng cháy và khói bụi phải mất cả tuần. Mặc dù, các lực lượng chức năng đang xử lý nhưng rác hằng ngày của TP. Đà Lạt vẫn phải tiếp tục đưa tới bãi đổ vì không con cách nào khác.

Nhiều khu vực của bãi rác khói vẫn còn bốc lên khá nhiều

Trước đó, như Báo điện tử TN&MT đã có bài phản ánh về sự cố cháy ở bãi rác Cam Ly vào ngày 22/12 dẫn đến khói bụi và mùi hôi bao phủ nhiều khu phố nằm gần với bãi rác. 

Bãi rác Cam Ly (phường 5, TP Đà Lạt) do Công ty CP dịch vụ Đô thị Đà Lạt quản lý. Năm 2015, bãi rác này đã phải đóng cửa, chất thải rắn sau đó được chuyển đến Nhà máy xử lý chất thải rắn tại xã Xuân Trường (thành phố Đà Lạt) 

Đến năm 2017, bãi rác lại được chuyển về vị trí cũ. Trung bình mỗi ngày, bãi rác Cam Ly tiếp nhận khoảng 200 tấn chất thải rắn từ TP Đà Lạt. Trong một tháng trở lại đây, khoảng 80/200 tấn rác mỗi ngày đã được đưa về xử lý tại Nhà máy xử lý chất thải rắn ở xã Xuân Trường cách trung tâm TP. Đà Lạt khoảng 20km.

Nguồn: Báo Tài nguyên và Môi trường

Những đầu tàu công nghệ ở Ấn Độ chìm trong ô nhiễm

Giống như hàng triệu người khác, Megha Mathur (27 tuổi) đã quyết định chuyển đến thành phố Gurgaon ở miền Bắc Ấn Độ để tìm kiếm việc làm liên quan tới lĩnh vực công nghệ. Thế nhưng cô sớm nhận ra rằng mình không thể bám trụ quá lâu tại thành phố này. Tình trạng ô nhiễm nghiêm trọng khiến Mathur phải liên tục kiểm tra ứng dụng đo lường chất lượng không khí trước khi ra khỏi nhà.

Thành phố Bangalore hiện đang có 8 triệu phương tiện lưu thông hằng ngày, cơ sở hạ tầng của thành phố hiện chưa bắt kịp được tốc độ phát triển. Nguồn: PropStory.

Tình trạng khẩn cấp về sức khỏe cộng đồng

“Việc phải sống như vậy có thể gây ra nhiều lo lắng và căng thẳng kéo dài”, Mathur cho biết. “Mặc dù có những cơ hội thú vị về các công ty và việc làm tại đây, nhưng đây không phải là nơi tôi có thể ổn định cuộc sống và tôi nghĩ nhiều người có cùng chung quan điểm này như mình”.

Thành phố Gurgaon, cách thủ đô New Delhi khoảng 40km, nổi lên là một trong những trung tâm công nghệ mới nhất của đất nước, được lựa chọn là nơi đặt trụ sở cho các “gã khổng lồ công nghệ” như Google và Microsoft cũng như một số các doanh nghiệp startup lớn nhất của Ấn Độ như công ty cung cấp thực phẩm Zomato và chuỗi khách sạn lớn nhất cả nước OYO.

Mathur, người từng làm việc cho Zomato, chỉ sống tại Gurgaon 9 tháng trước khi chuyển đi cùng vị hôn thê Harshvardhan Singh đến thành phố phía Nam Bangalore.

Tình trạng ô nhiễm không khí nghiêm trọng khiến khẩu trang là vật dụng thiết yếu khi ra đường tại Gurgaon. Nguồn: Bloomberg.

“Nếu bạn muốn làm việc trong lĩnh vực công nghệ thì Bangalore luôn là lựa chọn số một”, Singh, người đã rời OYO để chuyển sang Flipkart, nhà bán lẻ trực tuyến hàng đầu của Ấn Độ được Walmart mua lại vào năm ngoái. Thường được mô tả là “Thung lũng Silicon” của Ấn Độ, Banggalore cũng là nơi đặt trụ sở của Amazon, đối thủ chính của Flipkart, đây cũng là “quê nhà” của công ty cho thuê xe Ola và một số công ty gia công hàng đầu như Infosys và Wipro.

Dân số tại Gurgaon và Bangalore đã bùng nổ trong hai thập kỷ qua sau khi lần lượt nổi lên như những trung tâm công nghệ hàng đầu của cả nước, thu hút hàng triệu người như Mathur và Singh tới sinh sống bằng các công việc hấp dẫn với thu nhập cao.

Hai thành phố này đã phải đổi mặt với một trong những vấn đề nan giải chính mà Ấn Độ đang gặp phải: Sự tăng trưởng nhanh chóng để thúc đẩy nền kinh tế trị giá 3 nghìn tỷ USD và duy trì sinh kế của 1,3 tỷ dân gây ra tình trạng khẩn cấp về môi trường.

Nhu cầu năng lượng của Ấn Độ đang tăng lên khi nước này chủ trương coi sản xuất và công nghệ là các mũi nhọn kinh tế giúp hàng triệu người thoát khỏi đói nghèo. Điều này đồng nghĩa là sẽ có nhiều nhà máy hơn, nhiều văn phòng hơn, nhiều nhà ở và xe cộ hơn.

Ấn Độ đã đặt ra các mục tiêu đầy tham vọng kể từ khi ký Thỏa thuận khí hậu Paris, tạo ra 40% năng lượng từ các nguồn tái tạo như gió và mặt trời vào năm 2030. Đã có tiến bộ đáng kể như năng lượng tái tạo hiện chiếm gần 23%, nhưng Ấn Độ vẫn là một trong những nhà nhập khẩu dầu lớn nhất thế giới và hơn một nửa lượng điện vẫn đến từ việc đốt than.

Các công ty bán lẻ Ấn Độ đang trong cuộc đua phát triển bền vững với môi trường. Nguồn: AFP.

Khi Sanjay Gupta và gia đình lần đầu tiên chuyển đến Gurgaon vào năm 1999, hầu như không có gì xung quanh. “Khi đó nơi này vốn thưa thớt và hoang vắng, chúng tôi phải thường xuyên tới Dehli để mua sắm nhu yếu phẩm”, ông Gupta hồi tưởng.

Gupta, người làm việc cho American Express, đã sớm chuyển ra nước ngoài để kiếm tiền ở New York và Singapore, trước khi trở lại Gurgaon với tư cách là CEO của công ty khởi nghiệp giáo dục AI EnglishHelper. “Thành phố này hiện như một khu chiến sự với các công trường xây dựng ngổn ngang”.

Ngày nay, khoảng không của Gurgaon dày đặc các tòa cao ốc chọc trời và logo của công ty. Đây là một trong những thành phố phát triển nhanh nhất của Ấn Độ nhưng lại có chất lượng không khí độc hại nhất thế giới, căn cứ vào các số liệu do tổ chức Greenpeace hay ứng dụng AirVisual cung cấp.

Vào những tháng cuối năm 2019, Gurgaon và New Delhi đã bị một lớp sương mù dày đặc bao trùm, buộc các nhà chức trách tuyên bố “tình trạng khẩn cấp về sức khỏe cộng đồng”, hàng chục chuyến bay đã bị hủy và các trường học bị đóng cửa.

Ô nhiễm không khí bắt nguồn từ quá tải giao thông và xây dựng là một phần nguyên nhân, nhưng việc đốt rơm rạ của người nông dân cùng với việc tổ chức lễ hội pháo hoa Diwali đã khiến cuộc khủng hoảng không khí tại Ấn Độ thêm trầm trọng.

Latika Thukral – cựu giám đốc của Citibank, đã bỏ việc vào năm 2004 và đồng sáng lập “I Am Gurgaon”, một nhóm công dân hoạt động trong lĩnh vực phủ xanh, làm sạch nguồn nước và tạo ra nhiều không gian mở hơn cho thành phố.

“Gurgaon đã có cơ hội biến nơi này thành một thành phố đẳng cấp thế giới và hiện chúng tôi đã không thể đạt được mục tiêu đó. Tôi nghĩ một cuộc di cư đang sắp xảy ra, không khí thì ô nhiễm, nước thì đang dần cạn kiệt. Mọi người đang nghĩ tới việc chuyển đi nơi khác”, Thukral nói. Tình hình tại Bangalore cũng tồi tệ không kém Gurgaon, nếu Gurgaon có không khí độc hại, thì thành phố phía nam có tình trạng tắc nghẽn giao thông, khi số lượng phương tiện trong thành phố đã tăng từ khoảng 1,4 triệu vào năm 2000 lên hơn 8 triệu trong năm nay.

Tấm biển với nội dung: “Con tôi không thở được” của người dân New Delhi kêu gọi chính quyền tiến hành các biện pháp khắc phục cuộc khủng hoảng ô nhiễm không khí. Nguồn: Reuters.

Nếu như ở Gurgaon, Singh chỉ mất khoảng 15 phút để đi làm trên quãng đường hơn 6 km thì ở Bangalore, hành trình hơn 8 km lại tốn của anh mất gần một giờ, có những lúc tình trạng tắc nghẽn kéo dài hơn 2 giờ. “Thành phố như được xây dựng cho 10 người trong khi có tới 10.000 người sinh sống”, Singh nói.

“Tại Flipkart, không có gì lạ khi mọi người gửi email cho đồng nghiệp vào buổi sáng nói rằng họ phải làm việc ở nhà vì kẹt xe hoặc không gọi được taxi để đi làm. Yếu tố đáng lo ngại nhất dường như là dường như không có giải pháp ngay lập tức. Thành phố có vẻ như được xây dựng cho 10 người và chúng tôi đã đưa vào 10.000”, Singh nói.

“Thách thức lớn nhất mà Bangalore đang phải đối mặt bây giờ là tăng trưởng mất kiểm soát”, ủy viên thành phố B.H. Anilkumar nhận định. Chính quyền thành phố đang suy nghĩ về việc thiết lập các làn đường dành riêng cho xe buýt hay đánh thuế đối với các phương tiện tham gia giao thông để giảm bớt mật độ lưu thông.

Độ cao và khí hậu ôn hòa của Bangalore giúp thành phố này không bị khói bụi bao phủ như Gurgaon và Delhi. Tuy nhiên, nhiều nghiên cứu cho biết giao thông vận tải là nguồn phát thải độc hại lớn nhất trong thành phố – đóng góp khoảng 40%.

Giải pháp từ doanh nghiệp

Đứng trước các thực trạng đáng lo ngại về ô nhiễm không khí tại Bangalore và Gurgaon, các công ty đã bắt tay vào khắc phục vấn nạn cùng với chính quyền và người dân.

OYO – doanh nghiệp điều hành chuỗi 20.000 khách sạn trên 80 quốc gia, đang trong quá trình chuyển đến một trụ sở lớn hơn ở Gurgaon. Công ty này đã cố gắng tìm địa điểm thuận lợi để tiếp cận giao thông công cộng, cải tạo ra không gian làm việc để giảm nhu cầu sử dụng điều hòa không khí và chiếu sáng, cũng như cắt giảm sử dụng giấy và nhựa.

Trong khi đó tại thành phố phía nam Bangalore, hai công ty Flipkart và Amazon đang trong một cuộc chạy đua để giảm tác động của họ đối với môi trường, bên cạnh cuộc tranh đua trong lĩnh vực bán lẻ trực tuyến. Flipkart tuyên bố vào cuối tháng 8/2019 rằng họ sẽ loại bỏ túi nilon sử dụng một lần khỏi chuỗi cung ứng vào tháng 3 năm 2021. Còn Amazon cho biết một tuần sau rằng họ sẽ áp dụng phương thức tương tự vào tháng 6 năm 2020. Các công ty này cũng đang thử nghiệm các sản phẩm thay thế làm từ giấy, bìa cứng và các nguyên vật liệu có thể tái chế.

Cả hai công ty cho biết họ đang cố gắng giảm số lượng bao bì mỗi lần giao hàng và lượng khí thải carbon của phương tiện. “Nếu so sánh năm ngoái so với năm nay, chúng tôi đã tăng gấp đôi số lượng khách hàng đã nhận được nhiều hơn một mặt hàng trong một hộp”, Akhil Saxena – Phó Chủ tịch điều hành của Amazon Ấn Độ nói.

Amazon đã lắp đặt công nghệ hấp thụ năng lượng mặt trời và nước mưa tại một số kho của mình, cũng như đèn cảm biến chuyển động để tiết kiệm điện. Flipkart cho biết họ có hơn 20 nhà kho với chứng nhận ISO 14001, một tiêu chuẩn toàn cầu đánh giá các công ty về mức độ họ quản lý mức tiêu thụ năng lượng, sử dụng nước và quản lý chất thải. Là một phần của cam kết tháng 9, Amazon cho biết họ sẽ có 100.000 phương tiện giao hàng chạy bằng điện đang hoạt động trên toàn thế giới vào năm 2023. Flipkart thuộc sở hữu của Walmart đã bắt đầu sử dụng phương tiện giao hàng điện và cho biết 40% đội ngũ giao hàng của họ sẽ sử dụng phương tiện điện vào tháng 3 năm sau.

Trong khi một số tên tuổi lớn nhất trong lĩnh vực công nghệ và tài chính cam kết giải quyết khủng hoảng môi trường của Ấn Độ, thì vẫn còn nhiều vấn đề cần xử lý. Khi nói đến việc chống ô nhiễm không khí, tắc đường của Ấn Độ, việc thiếu cơ sở hạ tầng đặt ra thách thức không nhỏ.

Akhil Saxena của Amazon nói rằng việc mua các sản phẩm thay thế nhựa như gỗ và giấy ở Ấn Độ với số lượng đủ lớn khó hơn so với tại các quốc gia phát triển, ngoài ra hầu hết hàng hóa được giao bằng xe máy thay vì xe tải có nghĩa là túi nilon vẫn là vật dụng thiết yếu.

Nói một cách đơn giản, thật khó để các công ty ở Ấn Độ bắt kịp tốc độ tăng trưởng và giảm đáng kể lượng khí thải carbon của họ cùng một lúc.  Mathur, hiện đang làm việc tại công ty khởi nghiệp thương mại điện tử Ấn Độ Meesho, nói rằng cô thích Bangalore hơn Gurgaon. Nhưng nỗi lo về chất lượng không khí, tình trạng kẹt xe hay mất nước vẫn khiến cô không yên tâm định cư.

“Đối với nhiều người sống ở Bangalore, những thực trạng kể trên sẽ ngày càng phổ biến và trở thành một phần trong cuộc sống của chúng tôi trong vài năm tới”, Mathur cho biết.

Khi nước cạn, rác thải chất đống và không khí ngày càng độc hại, mọi người phải làm những gì họ có thể để tồn tại trong thành phố chật chội.

“Bạn có thể tuyệt vọng rằng những nỗ lực cải tạo sẽ không bao giờ là đủ nhưng bạn phải thực hiện từng bước nhỏ đó và tin rằng điều đó có thể tạo ra sự khác biệt”, Aditya Ghosh, thành viên hội đồng quản trị của OYO, nhận định.

Theo Ngày nay