Quá trình tái chế đơn giản, hiệu quả năng lượng cho pin Lithium-Ion

Pin Lithium-lon là  loại pin vốn làm đau đầu nhiều nhà khoa học vì kỹ thuật tái chế dòng pin này chưa thực sự hiệu quả. Mới đây, các nhà khoa học của Mỹ đã cho ra mắt quy trình tái chế mới chỉ cần một nửa năng lượng so với kỹ thuật thông thường và sản xuất những vật liệu âm cực sẵn sàng để sử dụng.

Không giống như những phương pháp tái chế hiện nay, phá vỡ cực âm thành những phần tử riêng biệt mà rồi lại cần ghép chúng lại một lần nữa, công nghệ mới tạo ra hợp chất mà đã sẵn sàng để đi vào một cục pin mới.

Phương pháp này sử dụng được trong pin lithium coban oxit dung trong máy tính xách tay và điện thoại thông minh, và trong pin phức hợp lithium-niken-mangan-coban có trong xe điện.

Pin lithium có cực dương được tạo ra từ than chì và cực âm được tạo ra từ lithium oxit kim loại, ở đó kim loại là một số kết hợp của coban, nikel, mangan và sắt. Ít hơn 5% pin lithium cũ được tái chế lại ngày nay. Bởi hàng triệu pin từ xe điện sẽ được thải ra trong thập kỷ tới, chúng ta sẽ thải ra các bãi rác thậm chí một núi lớn hơn nữa chất thải của pin dễ cháy, độc hại. 

Thêm nữa, những chất thải đó chứa những kim loại có giá trị. Có những mối quan tâm đáng kể rằng nguồn cung của kim loại quan trọng như coban và lithium đang suy giảm. Tái chế sẽ trở thành chìa khóa nếu chúng ta muốn bắt kịp nhu cầu về pin.

Một vài công ty, hầu hết ở Trung Quốc đã bắt đầu thực hiện việc tái chế pin. Ở Việt Nam hiện nay cũng bắt đầu xuất hiện những điểm tập kết pin để đem đi tái chế. Quy trình tiêu chuẩn yêu cầu nghiền pin, và sau đó hoặc làm chảy hoặc hòa tan pin trong axit. Đầu ra cuối cùng là những kim loại riêng biệt như coban, lithium, niken và mangan. Ngoài khi sử dụng một lượng năng lượng cường độ mạnh, phương pháp này phá hủy phần có giá trị nhất trong cực âm của pin, theo Zheng Chen, một giáo sư về kỹ thuật nano trường đại học California, San Diego.

“Vật liệu trong hình thức của những phần tử đẹp, được thiết kế tốt với một cấu trúc vi mô cụ thể quyết định hiệu suất của pin”, ông nói. “Rất nhiều kỹ thuật, năng lượng và thời gian được tận dụng để làm những cấu trúc này”.

Phương pháp đơn giản Chen và những đồng nghiệp của ông phát triển bảo tồn vi cấu trúc đó. Những nhà nghiên cứu ban đầu xoay vòng những tấm pin Lithium thương mại cho đến khi chúng đã mất một nửa khả năng lưu trữ năng lượng. 

Các nhà khoa học loại bỏ vật liệu âm cực từ chất nền nhôm của của chúng, và ngâm nó trong một bồn muối lithium nóng. Sau đó họ làm khô hỗn hợp để lấy chất bột, rồi làm nóng nhanh chất bột này lên 800 độ C và sau đó làm lạnh rất chậm.

Quá trình này phục hồi cấu trúc nguyên tử của vật liệu cực âm và tái bơm các ion lithium vào cực. Và chỉ sử dụng một nửa năng lượng so với quá trình thông thường. Những nhà nghiên cứu tạo ra loại pin di động mới với vật liệu cực âm tái tạo. 

Những cực âm mới này thể hiện khả năng lưu trữ năng lượng, thời gian sạc, và tuổi thọ tương tự như pin nguyên bản. Các kết quả được báo cáo lại trong tạp chí Hóa Học Xanh.

Hai công ty khác đã và đang theo đuổi một công nghệ “tái chế trực tiếp” tương tự để tái sinh lại toàn bộ cấu trúc vật liệu âm cực. Công ty pin tại San Francisco là Farasis Energy and Bend, cty khởi nghiệp công nghệ OnTo tại Oregon đang cùng phát triển công nghệ và đang cố gắng mở rộng quy mô của mình. Những quá trình tái chế của các công ty đều hơi khác lẫn nhau.

Càng nhiều người chơi trong không gian này, thì càng tốt, Linda Gaines nói, một nhà phân tích những hệ thống vận chuyển ở phòng thí nghiệm quốc gia Argonne. Thiết kế hóa học và tế bào của pin lithium-ion ngày nay đang tiến hóa nhanh chóng. “Những công nghệ tái chế trực tiếp có thể cho phép sự phục hồi của sản phẩm có giá trị cao từ công thức cục pin mới hơn”, cô nói.

Nhưng một trong những thử thách lớn nhất nó phải đối mặt là tìm những cách tốt hơn để phân tách vật liệu cực âm ra khỏi phần còn lại của pin – Chen và nhóm của ông thực hiện điều đó thủ công – và cho thấy rằng quá trình rất kinh tế trên một quy mô lớn.

Hiện nay, ông Chen hiện đang hoàn chỉnh quá trình của mình để có thể được sử dụng cho bất kỳ vật liệu pin lithium nào. Ông cũng đang trao đổi với một công ty chế biến pin của Trung Quốc quan tâm đến tiếp chấp nhận phương pháp tái chế mới này.

Theo cvdvn.net

Người Singapore xử lý rác: 90% rác biến thành điện, 10% trở thành đảo du lịch

Trong nhiều thập kỷ qua, Singapore luôn giữ danh hiệu là “đất nước sạch sẽ hàng đầu thế giới”, được Reuters báo cáo là quốc gia duy nhất ở Đông Nam Á có giải pháp khá trọn vẹn cho bài toán rác thải. 

Quy trình xử lý rác thải thông minh tại Singapore.

Với diện tích khoảng 772 km2 và dân số hơn 5,8 triệu người, tính riêng trong năm 2017, Singapore đã sản sinh ra 8.443 tấn rác thải rắn mỗi ngày, tương đương khối lượng của 5.600 chiếc ô tô, theo Straits Times.

Vào những năm 1960, giới chức Singapore từng tuyên bố đất nước sắp hết chỗ… đổ rác. Nhưng đến năm 1979, Singapore đã tìm ra giải pháp. Họ xây dựng nhà máy đốt rác đầu tiên, gia nhập nhóm quốc gia tiên phong về “Waste to Energy” (WTE) – biến rác thải thành năng lượng.

Bên trong 1 nhà máy đốt rác của Singapore (ảnh: Reuters).

40 năm kể từ khi nhà máy đốt rác đầu tiên đi vào hoạt động, đến nay Singapore đã xây dựng thêm 3 nhà máy như vậy. Họ đã có thể xử lý 90% rác thải của đất nước, biến nó thành năng lượng điện, với một hệ thống vận hành kín kẽ và hiệu quả.

90% rác biến thành điện

Đây là cách hệ thống vận hành bên trong mỗi nhà máy đốt rác ở Singapore: Đầu tiên, xe tải mang rác đến nhà máy. Toàn bộ rác được dồn vào hầm chứa được thiết kế đặc biệt để ngăn mùi hôi thối bốc ra. Kế đó, máy nghiền sẽ làm vỡ vụn rác thải cứng rồi đưa vào lò đốt. Nhiệt từ quá trình đốt sản sinh hơi, giúp đẩy máy phát turbine và tạo ra điện để phục vụ đời sống của người dân.

Điều đặc biệt, khói được tạo ra trong quá trình đốt rác không hề gây ô nhiễm môi trường bởi nó đã được lọc kỹ để loại bỏ các chất gây hại trước khi xả ra ngoài.

Một nhà máy đốt rác ở Singapore (ảnh: JDC)

Tuy nhiên, quy trình này vẫn chưa hoàn hảo, bởi vẫn còn 10% lượng rác còn lại gồm rác không thể đốt được (rác thải kim loại, nhựa…) và tro trong quá trình đốt rác. Điều này dẫn đến một biện pháp xử lý độc đáo khác của Singapore dành cho số rác thải “cứng đầu” này!

10% rác thải trở thành đảo du lịch

Singapore xây dựng nhà máy đốt rác đầu tiên năm 1979 thì đến 20 năm sau, đảo rác Semakau cũng hình thành, là nơi “yên nghỉ” của các thể loại rác và tro tàn không thể tái chế, không thể đốt tiếp được. Trên thực tế, đây là “đảo rác” nhân tạo đầu tiên trên toàn cầu, vô cùng độc đáo và khó thực hiện.

Để tạo ra Semakau, năm 1995, Chính phủ đã cho di dân 2 hòn đảo Pulau Semakau và Pulau Sakeng vào đất liền. Với khoảng trống không xa lắm giữa 2 đảo này, họ xây dựng một bờ kè bằng đá, cát, đất sét, chất chống thấm và chống rỉ.

Kế đến, phần biển trong bờ kè được phân thành nhiều ô nhỏ. Rác thải và tro từ nhà máy điện được tàu chở đến đây, đổ vào hết ô này đến ô khác, hết năm này đến năm khác… Dần dần, nó tạo thành một hòn đảo nhân tạo rộng 3,5 km2 và có thể chứa 63 tỷ mét khối rác!

Semakau – hòn đảo du lịch được làm ra từ rác, chính xác là 10% rác của Singapore (ảnh: NatGeo).

Sau khi đổ tro vào những ô trống được chuẩn bị sẵn, người ta còn lấp đất lên. Mục đích nhằm “mời gọi” các loài côn trùng và chim chóc đến làm màu mỡ cho đất. Ý tưởng này trở nên thành công ngoài mong đợi khi Semakau ngày nay là điểm quan sát chim nổi tiếng bậc nhất của Singapore.

Một điều kỳ lạ là ý tưởng “đổ rác” này dường như không ảnh hưởng đến môi trường xung quanh khi dưới đáy biển san hô vẫn sống. Trên 2 đảo tự nhiên cạnh bên, động vật hoang dã vẫn tồn tại và khu rừng vẫn rất xanh. Thậm chí, Semakau còn được nhiều du khách đến tham quan và các cặp đôi chọn làm điểm chụp ảnh cưới.

Tuy nhiên, không quy trình nào là hoàn hảo

Lướt qua quy trình xử lý rác của Singapore, mọi thứ có vẻ rất “khớp”, từng bước đều được tính toán kỹ lưỡng và hoàn hảo. Tuy nhiên, vấn đề 10% rác thải của Singapore vẫn chưa được giải quyết triệt để. Sức chứa của đảo nhân tạo Semakau cũng chỉ có hạn, những ô trống đã dần lấp đầy. Dự kiến đến 2035, Semakau sẽ đạt đến giới hạn chịu đựng của nó. Như vậy, đồng nghĩa rằng, Singapore còn khoảng 17 năm để nghĩ cách xử lý tối ưu hơn. 

Singapore còn khoảng 17 năm để nghĩ cách xử lý tối ưu hơn (ảnh: Reuters).

Còn chúng ta thì sao? Giống như hòn đảo Semakau xanh – sạch – đẹp của Singapore, Trái Đất cũng có giới hạn và chỉ có thể “gồng gánh” được một lượng rác nhất định mà thôi.

Có lẽ đã đến lúc chúng ta phải nghiêm khắc hơn với lượng rác thải ra mỗi ngày của bản thân mình, bởi ngay cả một hệ thống xử lý rác hoàn hảo như của Singapore (hay của bất kỳ nước nào) cũng không thể làm thay vấn đề trách nhiệm và ý thức của mỗi người.

Xe đạp lọc khí – sáng tạo bảo vệ môi trường của học sinh Lâm Đồng

Nhóm học sinh của trường Trung học phổ thông Chuyên Long (thành phố Đà Lạt, Lâm Đồng) đã nghiên cứu, chế tạo thiết bị lọc khí gắn trên xe đạp rất tiện dụng.

Bộ phận lọc khí 3 lớp – ‘trái tim’ của hệ thống được gắn trên phần đầu chiếc xe đạp. (Ảnh: Nguyễn Dũng/TTXVN)


Khi tham gia giao thông, nhận thấy không khí bị ô nhiễm, nhóm học sinh của trường Trung học phổ thông Chuyên Thăng Long (thành phố Đà Lạt, Lâm Đồng) đã nghiên cứu, chế tạo thiết bị lọc khí gắn trên xe đạp rất tiện dụng và hữu ích trong việc bảo vệ môi trường.

Sản phẩm của nhóm vừa đoạt giải nhì tại Cuộc thi Khoa học kỹ thuật dành cho học sinh trung học lần thứ XI năm học 2018-2019 của tỉnh Lâm Đồng.

Trên chiếc xe đạp thể thao quen thuộc, em Trần Hoàng Phi Bảo (lớp 12 chuyên Lý, trường Trung học phổ thông Chuyên Thăng Long) dạo một vòng tuyến đường ngay trước cổng trường để tận hưởng luồng không khí sạch từ thiết bị gắn trên xe.

Với bộ thiết bị đặc biệt này, người đạp xe không cần khẩu trang, có thể vừa đi đường vừa hít thở không khí trong lành.

“Ngoài cung cấp cho chính người điều khiển xe đạp, thiết bị cũng góp phần lọc không khí cho môi trường. Nếu nhiều người đi xe có gắn hệ thống lọc khí thì một môi trường không có khói bụi, ô nhiễm là điều có thể thành hiện thực trong tương lai,” Phi Bảo kỳ vọng.

Theo Bảo, tên gọi đầy đủ của công trình này là “Thiết bị lọc khí trên xe đạp khi tham gia giao thông” do em cùng hai bạn học sinh khác là Tăng Bảo Khánh (học cùng lớp) và Cao Thị Khánh Hòa (lớp 11 chuyên Lý) nghiên cứu, chế tạo.

Về cấu trúc, hệ thống thiết bị lọc khí nhìn khá đơn giản và có thể chia thành 2 phần khác nhau gồm phần lọc khí và hệ thống cung cấp năng lượng cho thiết bị. Phần quan trọng là thiết bị lọc khí được gắn ngay trên ghi-đông trước tay lái của chiếc xe. Đây là phần lọc bụi bẩn và cung cấp khí sạch trực tiếp cho người điều khiển.

Chiếc xe đạp được chạy thử nghiệm ngoài môi trường thực tế và đạt kết qủa lọc bụi đạt 86%, lọc được 63% khí NO2. (Ảnh: Nguyễn Dũng/TTXVN)

“Tại ‘trái tim’ của hệ thống, chúng em dùng ba lớp lọc gồm bông gòn ở lớp đầu tiên để lọc hạt bụi lớn. Lớp thứ hai là loại vải thường dùng làm khẩu trang có thể lọc những hạt bụi nhỏ hơn cũng như kháng khuẩn. Lớp vải than hoạt tính sẽ có khả năng lọc được hầu hết các loại khí thải trong môi trường khi tham gia giao thông,” em Tăng Bảo Khánh giới thiệu.

Phần tiếp theo là hệ thống 6 cánh quạt hai bên ở bánh xe trước kết nối với thiết bị Dynamo có sẵn trên xe đạp, nơi cung cấp nguồn điện cho hệ thống hoạt động.

Thiết bị cũng bao gồm 1 bộ ắc quy nhỏ giúp lưu giữ nguồn điện để hệ thống lọc khí hoạt động hiệu quả, ổn định hơn. Từ đây, điện sẽ cung cấp cho những cánh quạt gắn trong bộ lọc khí hoạt động, đẩy không khí “sạch” lên mặt của người sử dụng xe đạp.

Sau nhiều lần thử nghiệm và điều chỉnh trong suốt 6 tháng nghiên cứu, chế tạo, nhóm học sinh cùng giáo viên hướng dẫn đã nhờ Trung tâm quan trắc môi trường (Sở Tài nguyên và Môi trường Lâm Đồng) tiến hành thử nghiệm thực tế tại một số khu vực có nhiều phương tiện giao thông đi lại trên thành phố Đà Lạt. Kết quả thử nghiệm rất khả quan với khả năng lọc bụi đạt 86%, lọc được 63% khí NO2.

Thầy Phạm Gia Sâm, Giáo viên bộ môn Vật lý, trường Trung học phổ thông Chuyên Thăng Long cho biết đây là kết quả rất đáng tin cậy khi được cơ quan chuyên môn thử nghiệm nhiều lần tại nhiều địa điểm khác nhau có lưu lượng ôtô, xe máy dày đặc.

Theo các thành viên thực hiện đề tài, khi đã hoàn thành, cả nhóm sẽ tiếp tục cải tiến thiết bị cho nhỏ gọn và đẹp hơn. Nhóm sẽ nghiên cứu gắn với xe đạp điện nhằm ứng dụng rộng rãi vào thực tế, góp phần bảo vệ môi trường.

Em Cao Thị Khánh Hòa chia sẻ thiết bị này sử dụng các vật liệu tái chế, có sẵn trong cuộc sống nên chi phí chế tạo rất rẻ, chỉ vài trăm nghìn cho một bộ hoàn chỉnh.

Nguồn: TTXVN/Vietnam+

6 mô hình tái chế rác thải thành công nhất trên thế giới

Nhật Bản, Hà Lan, Na Uy và Thụy Điển là những quốc gia đi đầu trong việc bảo vệ môi trường. Chính quyền và người dân nơi đây đã áp dụng nhiều mô hình tái chế rác thải và thành công trong việc tạo ra vật liệu tái sinh. Hãy cùng điểm qua 6 mô hình tái chế rác thải thành công nhất trên thế giới trong thời gian qua.

  1. Công viên tái chế tại Rotterdam, Hà Lan

Tháng 8/2018, Quỹ Recycled Island Foundation và 25 đối tác liên quan đã cho ra mắt công viên nổi trên mặt nước sau 5 năm nghiên cứu và gây quỹ. 

Công viên tái chế được làm hoàn toàn bằng nhựa và rác thải trôi nổi trên sông. Số nhựa tái chế được tạo hình thành ô tròn lục giác để tái hiện khung cảnh sông Maas ở Rotterdam trước khi dòng sông này bị con người làm thay đổi cảnh vật. 

Những nền nổi này được thiết kế để giảm sự ô nhiễm từ rác thải nhựa. Đồng thời, chúng được tạo ra để làm môi trường sống cho các sinh vật. Thực vật phát triển đồng thời cả trên và dưới bề mặt sông, cung cấp nguồn thức ăn duy trì sinh vật biển và khuyến khích cá đẻ trứng bên dưới mặt nước.

  1. Con đường tái chế  tại Rotterdam, Hà Lan

Công ty xây dựng VolkerWessels tiến hành tạo nên con đường thân thiện với môi trường với chất liệu nhựa tái chế.

Đây được xem là biện pháp hạn chế lượng khí CO2 thải ra môi trường bên ngoài. Con đường trải nhựa tái chế được nhiều chuyên gia đánh giá mang lại tính năng ưu việt hơn, rút ngắn thời gian xây dựng và bảo trì. Ngoài ra, các ống dẫn và dây cáp được bố trí dưới mặt đường dễ dàng hơn, thuận tiện cho việc thoát nước và xử lý việc tắc nghẽn ống dẫn nước.

  1. Mô hình MR6 tại Cumbira, Anh

Tại Anh, kỹ sư McCartney đã phối hợp cùng các chuyên gia ở Scotland nghiên cứu và tái chế nhựa thành chất liệu mới mang tên MR6.

Ý tưởng này được ông phát triển từ việc thấy người dân Ấn Độ đốt nhựa để lấp ổ gà, ổ voi trên đường.  Theo đó, mô hình này sẽ sử dụng nhựa phế thải, chất thải nông nghiệp và chất thải thương mại tạo nên. Thảm đường được cho là có chất lượng tốt hơn đến 60% và tuổi thọ kéo dài gấp 10 lần so với các tuyến đường nhựa thông thường.  Trước hết, mô hình này được áp dụng gần trang trại ông McCartney sinh sống. Sau đó, thảm đường tiếp tục sử dụng tại quận Cumbria, Anh.

  1. Nga áp dụng công nghệ biến rác thải thành dầu

Các nhà khoa học nước Nga đã nghiên cứu cách tái chế nhựa, ứng dụng công nghệ cao đưa rác thải nhựa thành nguyên liệu nền để thu được nguyên liệu xăng dầu. 

Người nghiên cứu đã ứng dụng công nghệ nhiệt phân trong môi trường yếm khí để tiến hành tái chế rác thải nhựa. Khi vật liệu tái chế được đốt nóng đến nhiệt độ nhất định, các liên kết bị phá vỡ và chuyển sang dạng khí. Lúc này, khí thải tiếp tục được ngưng tụ thành chất lỏng xăng dầu. Theo chuyên gia, tính ưu việt của phương pháp này là không thải ra môi trường những chất gây hại. Vì vậy, đây được xem là công nghệ thân thiện với môi trường sống.

  1. Công nghệ biến rác thải thành tiền tại Nhật Bản

Nhận thức việc môi trường sống đang bị ô nhiễm vì chất thải nhựa, công ty Pet Refine Technology (PRT) tại Nhật đã manh nha kế hoạch gom rác thải và chế biến thành vật liệu tái sinh.  Mỗi ngày, PRT thu mua rác thải, vỏ chai nhựa từ các thành phố lớn Tokyo, Kawasaki để tái chế. Công ty có quy trình riêng tạo ra hạt nhựa trắng tái chế ra hạt nhựa mới. Sản phẩm này được công ty xuất sang nhiều nơi, nhất là thị trường đông dân Trung Quốc. Theo các nhà phân tích, chi phí đầu tư nhà máy này chỉ là một phần nhỏ  so với lợi nhuận mà công ty thu được. Vì vậy, nhiều người cho rằng dây chuyền tái chế rác hiện đại này là mô hình “biến rác thành tiền” mà công ty có được.

  1. Mô hình “mượn” chai nước được áp dụng tại Na Uy

Na Uy được xem là quốc gia đi đầu trong việc xử lý rác thải nhựa. Nhiều nghiên cứu chỉ ra đây là nơi có tỷ lệ tái chế chai nhựa lên đến 97%. Một trong những bí quyết được họ áp dụng là mô hình “mượn chai nước”.  Theo đó, mỗi khi mua một chai nước bằng nhựa, người tiêu dùng sẽ trả thêm một khoản phí từ 13 – 30 cent (3.000 – 7.000 đồng). Khi uống nước xong, người tiêu dùng sẽ được hoàn tiền khi trả chai nước tại những chiếc máy tự động đặt quanh thành phố. Điểm nổi bật là chỉ cần scan mã vạch trên chai, tiền sẽ tự động vào tài khoản. Ngoài ra, các cửa hàng tiện lợi có chương trình tặng tiền và điểm thưởng khi khách hàng trả lại chai nhựa đã dùng để khuyến khích người dân bảo vệ môi trường.

Chai lọ, rác thải nhựa tại Đài Loan được tái chế như thế nào

Mô hình quản lý xử lý rác có chính quyền giám sát và sự tham gia của nhà sản xuất đã giúp Đài Loan tái chế 50% lượng rác thải.

Trong khi Việt Nam đang thực hiện những bước đi đầu tiên trong việc tăng cường trách nhiệm nhà sản xuất về quản lý chất thải, Đài Loan đã thực hiện công cuộc này 30 năm và có sự tham gia từ phía chính quyền, doanh nghiệp sản xuất và cả người dân.

Đó là nhận định của ông Chun-hsu Lin, Phó Giám đốc Trung tâm Kinh tế Xanh, Viện nghiên cứu kinh tế Trung Hoa tại Hội thảo kinh nghiệm quốc tế về mô hình tái chế do Bộ Tài nguyên và Môi trường tổ chức hôm 22/11. 

Theo ông Chun-hsu Lin, EPR (the Extended Producer Responsibility – Mở rộng trách nhiệm nhà sản xuất) là giải pháp tăng cường trách nhiệm của nhà sản xuất và nhập khẩu sản phẩm trong việc xử lý và tái chế rác thải hậu tiêu dùng. Từ cơ chế EPR, các quốc gia và vùng lãnh thổ đã thành lập các liên minh tái chế (PRO) với sự tham gia của đơn vị sản xuất, đơn vị tái chế và các thể chế tài chính trung gian.

Chun-hsu Lin, Phó Giám đốc Trung tâm Kinh tế Xanh, Viện nghiên cứu kinh tế Trung Hoa. 

Theo đó, các đơn vị sản xuất sẽ phải đóng thuế dựa trên số lượng sản phẩm rác thải cuối cùng thải ra môi trường. Thể chế tài chính trung gian sẽ điều phối khoản tiền, trợ giá cho các đơn vị tái chế để xử lý rác thải hoặc tái đầu tư, xây dựng các công nghệ xử lý rác. 

Tại Hội thảo, mô hình EPR tại Đài Loan nhận được nhiều sự quan tâm bởi quá trình xây dựng từ năm 1987, đã có nhiều thành công cho đến nay vẫn hiệu quả.

Từ năm 1974, Đài Loan đã quy định, nhà sản xuất hoặc nhập khẩu vật phẩm và bao bì phải chịu trách nhiệm về việc tái chế, dọn dẹp và xả rác. Trên cơ sở này, từ năm 1984 đến năm 1999, hàng loạt quy định quản lý rác thải (WDA) đã được Đài Loan đưa ra.

Ví dụ, năm 1987, nhà quản lý đưa ra nguyên tắc: “Người gây ô nhiễm phải trả chi phí” hay ban hành chương trình tái chế bốn trong một vào năm 1997. Tuy nhiên, trong giai đoạn này, phần lớn các cơ chế đều được ban hành một cách tự do, không có chính sách hay chiến lược cụ thể. Bắt đầu từ năm 1998, việc quản lý hoạt động tái chế mới có sự tham gia của chính phủ với việc thành lập các PRO (Liên minh tái chế).

Mô hình quản lý tái chế của Đài Loan đã tạo được sự khác biệt bởi có sự tham gia giám sát của chính quyền thông qua Cơ quan Bảo vệ Môi trường (EPA). 

Các bên liên quan chính bao gồm người dân, nhà sản xuất, đơn vị tái chế và chính quyền. Theo đó người dân phải có trách nhiệm phân loại rác và xả rác đúng nơi quy đinh. Các đơn vị sản xuất phải đăng ký lượng rác thải, báo cáo sản xuất và nộp chi phí xử lý rác cho EPA. Có một cơ quan đứng ra đảm nhiệm việc quản lý quỹ, xây dựng tiêu chuẩn kỹ thuật, cấp trợ giá cho các đơn vị tái chế. 

Bên cạnh các chương trình bắt buộc theo quy định của EPA, Đài Loan cũng thực hiện nhiều chương trình ngoài thỏa thuận chung, như chương trình tiếp nhận thu gom hộp xốp Styrofoam. Theo đó xốp sẽ được thu gom để tái chế cho sản xuất bao bì. Hiệp hội tái chế xốp phải trả cho EPA ít nhất là 17 USD cho mỗi xe tải xốp. 

Với việc áp dụng sâu rộng trong khối sản xuất và người dân, đến năm 2015, tỷ lệ thu gom rác đã tăng đáng kể, trong đó đồ thủy tinh tăng gần 90%, đồ đựng bằng nhựa tăng 57,5%…Theo ông Chun-hsu Lin, hiện nay Đài Loan đã có thể tái chế khoảng 52% tổng lượng rác thải, còn lại là các hoạt động đốt và chôn lấp. 

An Phạm/ Vnexpress

Dự án Ecobrick: tái chế nhựa làm gạch xây nhà, giải pháp hiệu quả bậc nhất thời điểm hiện tại

Một cách tuyệt vời để tái chế thứ rác thải nhựa độc hại, khó phân hủy. Dưới hình dạng những viên gạch ecobrick, ta bắt chúng tiếp tục phục vụ cuộc sống cho tới cuối vòng đời của nhựa thì thôi!

Xin giới thiệu với các bạn một sản phẩm thân thiện với môi trường: Ecobrick, tạm dịch là gạch sinh thái. Gọi là “gạch” nhưng được làm hoàn toàn từ nhựa, ecobrick là một dự án tuyệt vời để tái chế nhựa thải, biến nó thành một công cụ hữu ích, có thể được dùng trong xây dựng. Rất nhiều cộng đồng trên thế giới đã chung tay phát triển dự án ecobrick này.

Cách thức làm gạch đơn giản nhưng tận dụng được mọi rác thải nhựa này đã xuất phát đơn lẻ tại một số địa phương, rải rác trên toàn thế giới. Có những nhà vận động môi trường nhìn thấy được tiềm năng của cách thức làm gạch này và đã đưa nó ra toàn thế giới.

Năm 2010, tại miền Bắc Phillipines, Russell Maier và Irene Bakisan viết nên một bản hướng dẫn đơn giản về cách làm ecobrick cho người dân địa phương. Bộ Giáo dục nhận thấy tầm quan trọng tuyệt vời của ecobrick và đã đưa bản hướng dẫn này tới tổng cộng 1.700 trường học, tính tới năm 2014.

Việc phát triển ecobrick mạnh mẽ tại Phillipines đã biến nơi đây thành ngọn cờ đầu trong phong trào đáng tuyên dương này, và từ đó Khối liên minh Ecobrick Toàn cầu hình thành. Hiện tại, Khối đã có mặt thêm tại Nam Phi, Zambia, Mỹ và gần đây nhất là Indonesia.

Chế tạo ecobrick cực kì đơn giản: chỉ cần một chai nhựa hay bất kì hộp đựng nào có thể dễ dàng biến thành một viên gạch (hộp carton đựng sữa cũng có thể làm ecobrick), nhồi chặt nhựa vào đó. Bất kì kích cở hộp nhựa nào cũng có thể làm ecobrick, nhưng hiệu quả nhất sẽ là các chai nhựa 500 ml, bởi lẽ loại chai này nhỏ gọn mà việc cầm que lèn chặt nhựa vào chai cũng không quá mất sức.

Có một vài điều cần lưu ý:

– Rác thải dính đồ ăn cần phải được làm sạch và phơi khô trước khi đưa vào trong chai làm ecobrick, tránh việc thực phẩm phân hủy bên trong.

– Không cho thủy tinh, kim loại, giấy hay bất cứ vật liệu có thể phân hủy vào vào trong chai. Bởi lẽ:

+ Thủy tinh và kim loại có thể tái chế được.

+ Có thể đốt giấy một cách an toàn.

+ Vật liệu có thể phân hủy nên để bên ngoài chai. Ta chỉ cho nhựa, thứ đồ khó phân hủy bậc nhất vào trong ecobrick mà thôi.


Nguồn: Tri thức trẻ

“Tròn mắt” với 21 cách tái chế chai nhựa cũ cực kỳ sáng tạo

Hóa ra việc biến những đồ dùng cũ hoặc không dùng nữa thành một thứ gì đó hữu ích là một nghệ thuật. Điều đó có nghĩa rằng bạn không chỉ giải quyết được vấn đề của bản thân mà còn làm được một chút gì đó để bảo vệ môi trường.

Để tăng cường sự khéo léo và tính sáng tạo trong bạn, trên trang Bright Side đã mang đến cho bạn 21 ý tưởng “siêu độc đáo” về cách làm thế nào tái chế chai nhựa cũ thành những vật dụng vô cùng hữu ích. Mời các bạn cùng tham khảo!

Một khu vườn treo trên tường thì sao nhỉ?

Trông thật đẹp mắt với khu vườn tái chế như thế này.


Dùng muỗng nhựa để trang trí đèn

Tạo mái vòm cho xe của bạn

Một chiếc rèm che thực sự độc đáo

Nguồn: Bright Side